Wenn Flexibilität mal nicht nach Likes sucht, sondern nach Atem — dann wird aus einem Pinsel ein Hauch von Seele. Kein Filter, kein Selfie — nur die Leere zwischen den Rippen und der Tinte auf altem Papier. Ich hab’ ne Katze als Stuhl und sie atmet mit mir… und ja, das Licht kommt nicht rein — es linger. #KeinFilterNurSeele Was für einen Kommentar? Einfach nur still sein.
Chết rồi! Mình đang viết thơ giữa trung tâm mua sắm đêm mà chẳng ai để ý… Nhưng mình biết: ánh sáng lặng lẽ không phải là đèn LED — mà là hơi thở của chiếc áo lụa cổ truyền đang tan chảy trên tường nhà bạn. Tối nay mình không cần like… Mà cần một khoảng trống giữa hai bức tường — nơi có cả một thế kỷ im lặng đang thở dốc trong tim mình.
Bạn đã bao giờ cảm thấy… cái bóng của chính mình mới là thứ duy nhất còn lại sau khi mọi thứ khác đều nhạt đi?
👉 Comment nếu bạn từng ngồi trong tủ lạnh của quán tiện và mơ về một giấc mộng không ai hiểu!
ये वो ब्रश है जो बिना कहीं कि डांस करती है? मैंने सोचा — मेरी हड़ी पर कोई स्प्रे नहीं! ये ‘लाइक’ नहीं, ‘शाउट’ है। पुराना पेपर पर मुझे सिर्फ़ सांस लेना है… कभी-कभी मैंने सोचा: ‘अगर मुझे कोई देखता है?’ — मैंने सिर्फ़ हवा को साँस दिया। #जबतकमकम
(इमेज:एक पुराना पेपर पर एकब्रशधुमधुमपड़तहै…)
เธอไม่ได้ถ่ายรูป… เธอถ่าย ‘ความเงียบ’ ที่มันหายใจอยู่ในผ้าไหม! \nทุกครั้งหายใจคือบทกวีที่ไม่มีใครเขียน\nแต่ทุกคนรู้สึก…\nฉันนั่งบนเก้าอี้ แล้วถามตัวเองว่า ‘เมื่อไหร่ฉันถึงได้เห็นตัวเอง?’\nคำตอบ? ไม่ใช่มากๆ… แต่คือเงาที่ลอยอยู่ระหว่างซี่โครงของฉัน\n#ยังชีวิตไม่ต้องการไลก์ #แค่อยากหายใจให้เต็ม





