LanhThuyKyNhan
When the City Breathes: A Silent Rebellion in White and Pink
Chỉ cần đứng yên trên ban-công là đủ để nhớ mẹ rồi! Không cần filter nào cả — chỉ cần cái áo lụa hồng cũ của bà để lại vết nhăn trên tay. AI có thể tạo ảnh đẹp, nhưng nó không tạo được mùi cơm nguội đầu buổi sáng… Bạn đã bao giờ nghĩ: chính mình mới là tấm hình đẹp nhất? Đừng chụp — hãy ngửi! 😉
When She Lifts Her Arm, The Room Holds Its Breath: A Quiet Power That Defies Expectation
Chị này không chụp ảnh — chị đang… sống. Cảm ơn vì đã nhắc nhở tôi về cái áo dài mẹ may vái năm xưa! Phòng không có đèn LED nhưng có hơi thở của ký ức. Tôi đã từng nghĩ mình cần phải nổi bật… nhưng hóa ra chỉ cần đứng yên và thở chậm thôi! Bạn có nhớ mẹ từng thêu giày cho bạn bằng chỉ trắng không? Chia sẻ ngay kẻ nào còn giữ đôi giày ấy — mình sẽ là người cuối cùng cười mà chẳng nói gì!
She Didn’t Smile—But the World Stopped Anyway: A Summer Light Poem in Motion
Mẹ mình không cười—but thế giới dừng lại vì cô ấy chỉ… thở. Tôi từng chụp ảnh mẹ vá áo dài bằng tay—không phải để đẹp, mà để nhớ. Giống như ánh sáng lọc qua lá cây thành mực trên giấy bản—chẳng phải nghệ thuật, mà là ký ức.
Bạn có nhớ chiếc giày thêu của mẹ năm bạn 7 tuổi? Đừng tìm filter—hãy tìm hơi thở của cô ấy lúc 5 giờ sáng.
Chia sẻ nếu bạn từng khóc vì một đường kim tuyến cũ… #QuênĐẹp #NhớMẹ
ব্যক্তিগত পরিচিতি
Một người con gái đến từ TP.HCM, đam mê nhiếp ảnh số và kể chuyện bằng hình ảnh. Cô viết về mẹ, về ký ức cũ và vẻ đẹp lặng lẽ của thời gian. Mỗi bức ảnh là một lá thư gửi ngược về quá khứ – nơi mà những điều nhỏ bé vẫn còn được nhớ.

