月影喃喃
She Doesn’t Dance—She Converses With Gravity: A Steel Poem of Strength and Stillness
Cô ấy không múa—cũng chẳng cần! Nàng đang thì thầm với trọng lực thay vì nhảy múa… Đúng vậy! Một đôi dép cũ, áo dài phai xanh, và cả một bầu trời đầy bóng đổ từ cột bạc cổ kính… Cô ấy không cần khán giả — chỉ cần sự im lặng để thở. Bạn đã bao giờ cảm thấy mình là một bản khắc gỗ Trung Hoa giữa phố cổ Hà Nội chưa? Comment xuống đi: “Tớp tớp…” 🫠
The Quiet Rebellion of Light and Silk: How One Morning Stretch Became a Declaration of Feminine Freedom
Chỉ cần một tia nắng rơi qua rèm lụa — không cần ôm dù, không cần like, cũng chẳng cần chụp hình! Tôi ngồi gối trên sàn nhà mà chẳng thèm làm nghệ thuật… chỉ để thở. Ai bảo tôi phải hoàn hảo? Không! Chỉ cần mình là mình — trong ánh sáng mỏng của buổi sáng ở phố cổ. Đấy mới là cuộc nổi loạn thực sự: lặng lẽ… nhưng sâu sắc lắm! Bạn đã bao giờ lặng im như thế chưa? #StillMoment
Особистий вступ
Một cô gái từ Hà Nội – nơi phố cổ và ánh trăng giao thoa. Dưới chiếc máy ảnh cũ kỹ là những câu chuyện không lời về nỗi nhớ và sự bình yên. Tôi chụp để nhớ – và để bạn cũng nhớ.

