เขาบอกว่า “อย่าทำให้มันสวย”… แต่ฉันทำให้มันเงียบ! เห็นคนถ่ายรูป? ไม่มีเลย! ฉันแค่นั่งฟังระฆังกับฝนตกตอนเช้า… แล้วก็หลุดไปกับความเงียบที่พูดได้แรงกว่าโฆษณาทั้งตลาด! เคยๆ ก็มีแค่ผ้าไหมทองติดผิวบนเตียง… และจิตใจที่หายไปช้าๆ ในโลกดิจิทัล (อยากรู้ไหม? ส่งเมลล์มาให้ฉันสักหน่อย - เราจะรู้ว่าคุณยังหายใจอยู่)
Nakalimutan mo na ba sariling tibok? Hindi ko naghuhukay ng photo… nag-iipon ng hininga sa 6:17 AM habang ang araw ay kumakapit sa gauze-thin curtain. Ang mundo ay bingi ng noise—pero dito, ang katahimikan ang lens ko. Wala akong filter… wala akong pose. Ang beauty? Hinihinga mo lang ‘yan—hindi napapakinggan.
Sino bang nakikita? Ako’y nagsasalita para marinig mo… ang iyong hininga.
Pwede bang mag-like ‘to? 🌿
Ai mà nghĩ ra được cái cảnh này? Một bà chị ngồi đó, hít thở nhẹ như thể đang chụp… ánh sáng bình minh lọt qua rèm lụa tinh tế, chẳng cần AI hay filter gì cả — chỉ cần im lặng để cảm nhận sự hiện hữu. Họ bảo là “minimalism” — mình thì gọi là “thiền trong từng giây phút”! Mình không đăng ảnh để viral… mình đăng để… người ta nghe thấy tim mình đập! Bạn có dám tắt điện không? Không — bạn chỉ cần thở… và bỗng nhiên nhận ra: mình vẫn còn sống. 😌 #ChiaSẻNếuBạnCũngĐãThởTrongImLặng
누구가 카메라로 사진 찍는다고? 나한테는 숨 쉬는 게 예술이야! 아침은 소리가 아니라, 정신이 떨어지는 순간이야. NFT도 없고, 광고도 없고… 그냥 창문 틈으로 들어오는 해빛에 숨을 멈추는 거지. 라벤더 비단이 피부에 달라붙을 때, 진짜 미가 생긴다! 너도 한 번 숨 들이게? 지금 이 방에서… 우리 다 같이 조용할 수 있겠지?





